|
Cảnh cùng vợ sống trong một túp lều tranh, gia tài vỏn vẹn chỉ có một cái búa để đốn củi. Với chiếc búa ấy, mỗi ngày Cảnh vô rừng đẳng cây và chặt thành củi cho vợ đem ra chợ bán hầu mua gạo sống đấp đổi qua ngày. Một hôm, trên đường về nhà, Cảnh dừng gót bên bờ sông Hồng, mãi mê suy nghĩ. Lúc ấy, vì sơ ý, chiếc búa từ trên tay chàng vuột ra và rơi tỏm xuống sông. " Thật là khổ cho tôi!"Cảnh than thở. " Vợ chồng tôi sẽ sinh sống ra sao? Không có chiếc búa, chúng tôi sẽ chết đói!"Chàng tiếp tục rên rỉ, tiếc cho sự mất của, không nguôi. Ðột nhiên, từ dưới sông trồi lên cái đầu một ông lão râu bạc, ngay trước mặt Cảnh. " Ê, chừng nào mầy mới thôi quấy rầy giấc ngủ của tao với những lời than thở lải nhải, hở thằng kia?"Ông lão nghiêm khắc cất tiếng hỏi Cảnh. " Ồ, xin lỗi ông, tôi không khi nào có ý định làm phiền ông!"anh tiều phu vội vàng thốt lời. Trong trí anh nghĩ có lẽ đây là Long Vương dưới dạng thường nhân nên tiếp tục phân trần: " Tôi vừa vô ý đánh rơi chiếc búa xuống sông. Không biết vợ chồng tôi sẽ sinh sống bằng cách nào?" " Hãy chờ ta giây phút" , ông già bảo. Ông lặn xuống sông và trồi lên sau đó với một cây búa bằng vàng sáng ngời chóa mắt. " Phải cái nầy không?"ông hỏi Cảnh. " Không"chàng tiều phu lắc đầu đáp. " Búa của tôi rất tầm thường, lưỡi bằng sắt với cán cây" . " Hừ... để tao trở lại xem. Chờ đó!"ông già lẩm bẩm với giọng nói có phần thiện cảm. Ông lại biến mất và lại trồi lên sau đó với 1 chiếc búa bằng bạc. " Không, vẫn không phải búa của tôi"Cảnh thốt lên với giọng sầu khổ. Long vương lặn xuống sông lần thứ ba và giơ cao chiếc búa sắt của anh tiều phu. " Vạn tạ Ngài!"Cảnh vừa nói vừa vái sâu tới gối. " Với lòng tốt của Ngài, Ngài vừa cứu hai kẻ khốn khổ thoát cảnh chết đói. Cầu xin Phật trời ban phước cho Ngài!" " Lòng thành thật và sự kính lão của ngươi khiến ta hài lòng. Bởi thế, ta cho ngươi luôn hai chiếc rìu vàng và bạc. Ở dưới nước, chúng sẽ trở thành vô dụng, có thể chúng sẽ giúp ích cho ngươi." Trước khi Cảnh thốt lời cảm ơn, ông lão đã biến mất. Nhờ phần thưởng của Long vương, vì ông lão râu bạc không ai khác hơn Ngài, tất cả âu lo của Cảnh đều biến mất. Anh bán 2 chiếc búa vàng và bạc, cất nhà, tậu ruộng và còn dư tiền để sinh sống. Nhưng vợ chồng anh vẫn không thay đổi : cả hai đều siêng năng, cần mẫn và khiêm tốn. Sự giàu có bất ngờ của Cảnh, trái lại, khiến cho người láng giềng ganh ghét, hắn tức tối không lúc nào được an nhiên. Khi biết nguyên nhân sự giàu có của Cảnh, hắn quyết định bắt chước. Hắn xách búa ra bờ sông Hồng, liệng búa xuống sông và la lớn: " Thật khổ cho tôi, dòng sông khốn nạn nầy đã cướp mất tài sản duy nhứt của tôi!" Lần nầy ông lão râu bạc lại trồi lên từ dưới nước. " Ê, chừng nào mầy mới im, không quấy rầy giấc ngủ của tao?"ông quát hỏi. " Tại sao ông lại hỏi ngu ngốc vậy?"Người láng giềng tham lam hỏi vặn lại. " Dòng sông của ông đã cướp mất cây búa, vật duy nhứt của tôi. Nếu ông không trả búa lại cho tôi, tôi sẽ chết đói!" " Chờ ta giây lát!"ông già nghiêm khắc bảo. Ông lặn xuống nước, để trồi lên liền với 1 cây búa bằng vàng. " Phải cái nầy không?"ông hỏi bằng một giọng rắn rỏi. " Ðúng, đúng rồi, búa nầy của tôi! Hãy trả nó lại cho tôi, mau lên!"anh bảo ông lão. Nhưng khi hắn chìa bàn tay tham lam hướng về chiếc búa, Long vương chợp cánh tay hắn và kéo theo Ngài xuống lòng sông sâu. Từ dạo đó, không ai còn nghe nói đến người láng giềng tật đố ấy nữa.
- ? - <
|