Home | Favorite List  
 
  Home Business Lyric Novel Poem Recipe Shopping!
 
 
 
 

 Details:

  You're here » Home : D : Doc va Suy Nghi Chicken Soup
Doc va Suy Nghi Chicken Soup - Tác Giả : Trần Xuân Hải dịch
- XIN VUI LÒNG CHO BIẾT...
š Email to friends   -    CRate   -    ?Write a review   -    <Save It
Views: 26 - Rating: 0.00 - Votes: 0

 « view previous novel view next novel »

Molly Melville

Tôi là một người trực điện thoại ở tổng đài. Nếu bạn quay số 411 thì bạn sẽ gặp tôi. 411 là tổng đài cung cấp số điện thoại. Mặc dù vậy, rất nhiều người nghĩ rằng "Oa! Họ biết mọi điều về mọi thứ." Tôi đã từng có những cuộc gọi dạng "Cô có biết nhỏ đó không? Cổ sống trong một ngôi nhà màu nâu trong vùng đó đó? Cổ là bạn tui trong lớp tui. Cổ có mái tóc màu nâu." Tôi cũng đã từng có những cuộc gọi dạng, "Cô có thể nói cho tôi biết cách làm xa lát trứng không?"
Một ngày kia, tôi có một cuộc điện thoại vào khoảng gần đến Giáng sinh. Tôi nói "Thông tin niên giám, tôi có thể giúp gì ạ?" Đó là một người đàn ông và với giọng rất cô đơn, tôi cần... con mèo của tôi cần một ít thức ăn." Giọng ông ta rất thiểu não nhưng tôi buộc phải cắt liên lạc với ông ta. Luật quy định là chỉ có thể cho thông tin về số điện thoại mà thôi, không có bất kỳ cái gì khác. Ông ta gọi lại và tình cờ lại gặp đúng ngay tôi. Và với một giọng yếu đuối ông ta nói "Thưa cô, xin đừng cúp máy. Con mèo tội nghiệp của tôi... Nó rất đói. Giáng sinh này tôi chỉ muốn có ít thức ăn cho nó. Cô ơi, xin vui lòng giúp tôi." Tôi có thể làm được gì chứ? Người đàn ông tội nghiệp này nói có vẻ rất chân thật. Tôi phải làm điều gì đó! Tôi gấp rút hỏi địa chỉ của ông ta và ghi vội vào một mảnh giấy. Tôi nói ông ta rằng để tôi xem có thể làm được gì cho ông không. Tôi biết là tôi phải làm điều gì dó cho ông già tội nghiệp và con mèo đó. Tôi gặp trưởng ca và xin phép được nghỉ. Bên ngoài trời đã sẩm tối và tuyết bắt đầu rơi.
Tôi rời khỏi văn phòng và tới cửa hàng. Tôi mua một gói thức ăn lớn cho mèo, tôi buộc một giải băng lớn màu đỏ và một tấm thiệp Noel. Tôi lấy địa chỉ ông già ra và đi tìm nhà ông ta. Nó nằm trong khu vực lộn xộn của thành phố và khi tôi tới đó trời đã tối đen và tuyết rơi. Tôi đi qua cổng và leo lên cầu thang mốc meo kẽo kẹt. Tôi để gói thức ăn xuống, nhấn chuông và chạy về xe tôi để núp. Tôi thấy một ông già nhăn nheo mở cửa ra. Nụ cười trên khuôn mặt của ông khi ông thấy gói thức ăn và đọc thiệp là món quà Noel đẹp nhất mà tôi từng nhận.

š Email to friends   -    ?Write a review   -    <Save It
 «  view previous novel view next novel »
 People Also View
Tống Duy Tân ?1892
Cô Ba nào?
Trước Vòng Chung Kết
Tiếng còi nhà máy
Nỗi lòng
Khóc Nữa Ði Sớm Mai
Củi
Đoàn Thượng
Đinh Điền
Chuyến Tàu 16 giờ 50
Chuyến Tàu 16 Giờ 50
Tiếng Đá
Cửa Kiếng
Mưa Giăng Trời Cố Quận
Tháp Chuột
Đời Sống Căng Thẳng
Dùng Sức Mạnh
Tiền Chuộc
Tuyết Buồn
Trên Sông Truyền Hịch
Trên Sông Truyền Hịch
Khóc Nữa Ði Sớm Mai
Con Cò Trắng
Một Mình Giữa Ðại Dương
Thầy Tăng Mở Nước
Kẻ vắng mặt
Chùm Hoa Trắng Rụng Xuống Sân Tình Yêu
Chùm Hoa Trắng Rụng Xuống Sân Tình Yêu
Nguyễn Xí
Ðồi Fanta
Ðồi Fanta
Người Mỹ trầm lặng
Từ ngày mẹ chết
Tao Loạn
Con sâu đỏ
Chưa Có Một Mùa Xuân
Trước Vòng Chung Kết
Trước Vòng Chung Kết
Trước Vòng Chung Kết
Trước Vòng Chung Kết
Trước Vòng Chung Kết
Trước Vòng Chung Kết
Trước Vòng Chung Kết
Trước Vòng Chung Kết
Thằng Bần
Những chiếc cầu ở quận Madison
Những chiếc cầu ở quận Madison
Những phụ nữ nhỏ bé
Những phụ nữ nhỏ bé
Những phụ nữ nhỏ bé
Những phụ nữ nhỏ bé
Những phụ nữ nhỏ bé
Những phụ nữ nhỏ bé
Những phụ nữ nhỏ bé
Những phụ nữ nhỏ bé
Những phụ nữ nhỏ bé
Những phụ nữ nhỏ bé
Những phụ nữ nhỏ bé
Những phụ nữ nhỏ bé
Những phụ nữ nhỏ bé
Chim phóng sinh
Chim phóng sinh
Chim phóng sinh
Chim phóng sinh
Chim phóng sinh
Thả thơ
Tây Du Diễn Nghĩa
Tây Du Diễn Nghĩa
Tây Du Diễn Nghĩa
Tây Du Diễn Nghĩa

 

 
Copyright © 2006 - 2010. VietnamesePortal.com, All right reserved      ::   Terms of Service   ::   Privacy Policy